Kể lại truyện cười Tam đại con gà mà không dùng hình thức đối thoại

Rate this post

Kể lại truyện cười Tam đại con gà mà không dùng hình thức đối thoại

Tả quang cảnh nhà tù trưởng Đăm Săn sau khi chiến thắng Mtao Mxây

Đề bài :

Hãy viết lại truyện cười Tam đại con gà mà không dùng  hình thức đối thoại.

Bài làm

Ngày xưa, có một anh học trò dốt nát, thi mãi chẳng đậu nhưng lại có tật khoe khoang, đi đâu cũng vỗ ngực ta đây văn hay chữ tốt. Có người ở xã bên tưởng thật, liền mời anh về nhà dạy cho con mình.

Một hôm anh dạy thằng bé sách Tam thiên tự. Đứng sau chữ tước (chim sẻ) là chữ kê (gà), vì chữ nào cũng thiếu nét rắc rối nên thấy chưa phân biệt được. Đã thế, cậu học trò lại cứ hỏi dồn nên thấy cuống lên nói liều: Dủ dỉ là con dù dì. Được cái thầy cũng khôn, sợ đọc to, có ai biết thì xấu hổ nên dặn trò đọc nhỏ nhỏ thôi.

Kể lại truyện cười Tam đại con gà mà không dùng hình thức đối thoại

Kể lại truyện cười Tam đại con gà mà không dùng hình thức đối thoại

Tuy vậy, bụng dạ thầy vẫn thắc thỏm khỏng yên. Thầy liền đến bàn thờ thổ công của gia chủ, lẩm bẩm khấn xin ba đài âm dương để hỏị chữ ấy có đúng là dù dì hay không. Thổ công cho ba đài được cả ba. Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí

Sau đó, thầy ngồi bệ vệ giữa phản, đập thước đen đét, quát trò đọc thật to: Dủ dỉ  là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì… Chủ nhà cũng biết sơ sơ chữ Hán, nghe thế lấy làm lạ, bèn bỏ cuốc ngoài vườn, chạy vội vào giở sách ra xem và  hỏi thầy rằng đó là chữ kê, sao thầy lại dạy Dủ dỉ là con dù dì ? Thầy bối rối nghĩ và thầm trách thổ công nhà này cũng dốt như mình. Được cái nhanh trí nên thầy lấp liếm rằng mình thừa biết đó là chữ  kê nhưng muốn dạy cho trò biết đến tận tam đại con gà. Chủ nhà trố mắt ngạc nhiên, chẳng hiểu ra sao thì thầy nói liền một hơi: Này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!

Thảo luận cho bài: Kể lại truyện cười Tam đại con gà mà không dùng hình thức đối thoại